Marketer Tâm An
Tâm An

Director of Communications

Vì sao truyền thông từ thiện trong bão lũ dễ trở thành “tâm bão” dư luận?

Bão lũ ở Việt Nam không chỉ cuốn trôi nhà cửa, tài sản hay sinh kế. Nó còn cuốn theo một thứ mong manh nhưng vô cùng quan trọng: lòng tin cộng đồng. Lòng tin vào khả năng hỗ trợ lẫn nhau, vào sự tử tế của con người trong hoạn nạn, và vào việc những bàn tay thiện nguyện đến đúng lúc, đúng cách.

Sau mỗi mùa bão, bên cạnh thiệt hại vật chất, xã hội còn phải đối diện với một hệ quả khác: lũ thông tin. Hình ảnh bị cắt ghép, clip dựng cảnh, livestream thiếu kiểm soát, tin giả trộn lẫn tin thật. Trong bối cảnh ấy, truyền thông từ thiện – nếu thiếu kỷ luật và đạo đức – có thể vô tình trở thành một “tác nhân gây tổn thương” tiếp theo, thay vì là cầu nối hỗ trợ.

Vì sao truyền thông từ thiện trong bão lũ dễ trở thành “tâm bão” dư luận?

Ảnh minh họa tạo bằng Gemini

Truyền thông từ thiện mùa bão lũ: Khi lòng tin cộng đồng là “tài sản quý nhất”

Trong thời đại mà một video ngắn có thể định hướng cảm xúc của hàng triệu người, truyền thông nhân đạo không còn là câu chuyện phụ. Nó trở thành một phần của quá trình ứng cứu. Một thông tin sai có thể làm lệch hướng hỗ trợ. Một hình ảnh thiếu tinh tế có thể làm tổn thương người đang kiệt sức. Một livestream không đúng lúc có thể khiến nạn nhân cảm thấy mình bị quan sát, thay vì được giúp đỡ.

Theo Situational Crisis Communication Theory (SCCT) của W. Coombs, trong thiên tai, cộng đồng thường rơi vào trạng thái lo âu, thiếu thông tin và đặc biệt dễ tổn thương. Chính sự mong manh này khiến công chúng phản ứng rất mạnh với các nội dung liên quan đến người gặp nạn. Một góc quay đặt sai chỗ, một câu nói thiếu cân nhắc, hay sự xuất hiện quá nổi bật của người trao hỗ trợ đều có thể nhanh chóng trở thành tâm điểm chỉ trích.

Thực tế những mùa lũ gần đây cho thấy điều đó. Có những cá nhân và nhóm thiện nguyện ghi hình tiết chế, cập nhật thông tin bằng bản đồ và dữ liệu, tránh quay cận cảnh người dân trong tình trạng kiệt sức. Những cách làm này thường nhận được sự ủng hộ. Ngược lại, cũng có những trường hợp dựng cảnh trao quà, đưa máy quay sát gương mặt người đang mệt mỏi, hoặc livestream trong không gian riêng tư. Phản ứng của dư luận không nhắm vào hành động hỗ trợ, mà nhắm vào cách hỗ trợ được thể hiện.

Vì sao truyền thông từ thiện trong bão lũ dễ trở thành “tâm bão” dư luận?

Ảnh minh họa tạo bằng Gemini

Khi lòng tốt chưa đủ: Truyền thông nhân đạo cần lý thuyết & kỷ luật

Nhiều người cho rằng thiện nguyện là việc xuất phát từ trái tim, không cần khuôn khổ. Nhưng trong thực tế cứu trợ quốc tế, truyền thông nhân đạo luôn đi kèm những chuẩn mực rất nghiêm ngặt. Một trong những khung được áp dụng rộng rãi là BAT: Behavior – Accountability – Transparency.

Behavior (Hành vi chuẩn mực) là nền tảng. Truyền thông trong bão lũ phải tránh việc khai thác hình ảnh con người trong khoảnh khắc dễ tổn thương. Không quay cận mặt người đang hoảng loạn, không biến cảnh hỗn loạn thành bối cảnh ghi hình, không dựng lại khoảnh khắc trao quà để tạo cảm xúc. Các tổ chức quốc tế như UNICEF hay IFRC đều yêu cầu sự đồng ý rõ ràng trước khi ghi hình, đặc biệt với trẻ em và người đang gặp sang chấn.

Accountability (Trách nhiệm) không chỉ là sử dụng đúng nguồn lực, mà còn là trách nhiệm với cảm xúc và sự an toàn của cộng đồng. Mỗi nội dung cần được cân nhắc: thông tin này giúp ích gì cho công tác cứu trợ, hay chỉ tạo thêm nhiễu loạn? Truyền thông thiếu kỷ luật có thể khiến lực lượng ứng cứu phải xử lý những tín hiệu sai, làm chậm quá trình hỗ trợ thực tế.

Transparency (Minh bạch) là điều kiện để giữ lòng tin. Minh bạch về lộ trình, địa điểm, thời gian và hình thức hỗ trợ giúp công chúng hiểu đúng và hạn chế tin giả. Trong bối cảnh bão lũ, minh bạch không nhằm tạo hình ảnh, mà nhằm giúp các quyết định ứng cứu chính xác hơn.

Làm truyền thông từ thiện thế nào để chạm tới lòng tin?

Truyền thông từ thiện trong bão lũ không cần trau chuốt, không cần sắp đặt cảm xúc, không cần chạy theo lượt xem. Điều cần nhất là đúng, đủ và tôn trọng. Cảm xúc vẫn có chỗ đứng, nhưng phải là cảm xúc chân thật, đến từ việc phản ánh nỗ lực cứu trợ, không phải từ việc khai thác nỗi đau.

Vì sao truyền thông từ thiện trong bão lũ dễ trở thành “tâm bão” dư luận?

Ảnh minh họa tạo bằng Gemini

Câu hỏi vì sao truyền thông từ thiện dễ trở thành “tâm bão” luôn xuất hiện sau mỗi mùa lũ?

Một chiếc camera đặt đúng chỗ có thể củng cố niềm tin. Đặt sai chỗ, nó có thể khiến người được hỗ trợ cảm thấy khó xử, thậm chí bị tổn thương thêm. Trong bối cảnh khẩn cấp, nhiệm vụ của truyền thông không phải là kể câu chuyện hay, mà là không cản trở và không làm tổn hại.

Thực tế cho thấy, nhiều nhóm hỗ trợ hiệu quả chọn cách hiện diện thấp: không quay cận cảnh, không livestream tại hiện trường, không tạo nghi thức trao tặng. Sau khi công việc hoàn tất, họ công bố báo cáo rõ ràng để cộng đồng nắm thông tin. Cách làm này phù hợp với chuẩn mực nhân đạo quốc tế và giúp giữ trọn lòng tin.

Vì sao truyền thông từ thiện trong bão lũ dễ trở thành “tâm bão” dư luận?

Ảnh minh họa tạo bằng Gemini

Truyền thông nhân văn: Không làm tổn thương người đã tổn thương

Trong thời đại mà mọi khoảnh khắc đều có thể trở thành nội dung, điều quan trọng nhất của truyền thông từ thiện là không làm tổn thương thêm những người đã tổn thương. Không phải vì họ yếu đuối, mà vì họ đang đi qua những ngày khó khăn nhất của đời mình.

Bởi vậy, một chiến dịch thiện nguyện không được đánh giá bằng số lượt xem hay độ lan tỏa, mà bằng cách nó bảo vệ phẩm giá của người gặp nạn, bằng niềm tin mà nó gìn giữ cho cộng đồng và bằng tác động thật mà nó tạo ra trên mặt đất, không phải trên mạng xã hội.

Truyền thông nhân văn không phải là kể câu chuyện của người làm thiện nguyện, mà là cách nâng đỡ câu chuyện của người khác, bằng sự tôn trọng sâu sắc và sự tử tế không phô diễn. Đây mới là giá trị lâu bền của truyền thông trong những mùa bão lũ.