Louis Vuitton vs. Molly Tea: Vì sao Louis Vuitton sẵn sàng kiện chỉ vì một bông hoa bốn cánh?

Một họa tiết hoa bốn cánh có thể trở thành căn cứ cho một vụ kiện trị giá hàng triệu USD? Đằng sau vụ kiện giữa Louis Vuitton và Molly Tea phản ánh cách một thương hiệu xa xỉ nhìn nhận và bảo vệ những tài sản nhận diện của mình. Trong chiến lược ấy, những tranh cãi trên mạng xã hội đôi khi là cái giá có thể chấp nhận để duy trì tính độc quyền của thương hiệu.
Bông hoa bốn cánh trị giá 1,5 triệu USD
Đầu tháng 7/2026, Louis Vuitton trở thành tâm điểm chú ý sau khi giành chiến thắng trong vụ kiện nhãn hiệu với chuỗi trà sữa Trung Quốc Molly Tea – thương hiệu trà sữa được thành lập tại Thâm Quyến vào năm 2021, và hiện có hơn 2.000 cửa hàng trên toàn cầu.
Sự việc bắt nguồn từ một vụ kiện dân sự được Louis Vuitton đệ đơn vào tháng 5/2025. Trong đó, Louis Vuitton cho rằng Molly Tea đã sử dụng một biểu tượng thương hiệu có thiết kế rất gần với họa tiết hoa bốn cánh (Monogram Flower) đặc trưng của mình.

Louis Vuitton kiện Molly Tea vì đã sử dụng một biểu tượng thương hiệu có thiết kế rất gần với họa tiết Monogram Flower đặc trưng của mình.
Nguồn: The Fashion Law
Kết quả, theo phán quyết của tòa, chuỗi trà sữa này bị buộc phải thay đổi hệ thống nhận diện thương hiệu và trả khoảng 1,5 triệu USD, bao gồm tiền bồi thường thiệt hại và chi phí pháp lý. Ngoài ra, Molly Tea còn phải đăng tải thông báo cải chính trên trang chủ của sáu kênh truyền thông số chính thức, bao gồm website, mini-program trên thiết bị di động và các tài khoản chính thức trên Weibo, WeChat, Xiaohongshu và Douyin.
Molly Tea cho biết họ dự định sẽ nộp đơn kháng cáo. Dù vậy, thương hiệu trà sữa này đã thay đổi logo từ phiên bản đen trắng trước đây sang tông màu tím. Thiết kế mới cũng được xử lý theo phong cách 3D hơn, nhằm tạo sự khác biệt rõ nét với họa tiết hoa bốn cánh đặc trưng của Louis Vuitton.

Molly Tea dự định nộp đơn kháng cáo, nhưng đã thay đổi logo từ phiên bản đen trắng sang tông màu tím theo theo phong cách 3D.
Nguồn: JustClick
Nếu Louis Vuitton từng kiện một nhà hàng tại Hàn Quốc vì sử dụng tên “Louis Vuiton Dak” quá lộ liễu thì điều khiến vụ việc lần này đặc biệt hơn bình thường là Molly Tea không vi phạm tên hay nhãn hiệu một cách rõ ràng mà chỉ là một họa tiết hoa riêng lẻ trong hệ thống Toile Monogram.
Quyết định của toà đã làm dấy lên làn sóng tranh luận sôi nổi trên mạng xã hội Trung Quốc, thu hút hàng trăm triệu lượt xem trên Weibo. Một số ý kiến cho rằng họa tiết hoa bốn cánh vốn là mô-típ quen thuộc trong nghệ thuật và kiến trúc truyền thống của Trung Quốc, nên việc một doanh nghiệp sở hữu độc quyền một hình dạng phổ biến như vậy là khó thuyết phục. Bên cạnh đó, nhiều người cũng cho rằng một thương hiệu thời trang xa xỉ và một chuỗi đồ uống đại chúng hoạt động ở hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau nên khó có khả năng gây nhầm lẫn.
Tuy nhiên, các chuyên gia pháp lý cho biết theo Luật Nhãn hiệu Trung Quốc, Louis Vuitton đã đăng ký nhãn hiệu từ sớm nên thương hiệu này được hưởng phạm vi bảo hộ vượt ra ngoài nhóm ngành hàng đã đăng ký (cross-class protection) trong một số trường hợp nhất định.

Molly Tea không vi phạm tên hay nhãn hiệu một cách rõ ràng mà chỉ là một họa tiết hoa riêng lẻ trong hệ thống Toile Monogram.
Nguồn: Block Club Chicago
Tòa án cũng đồng tình với lập luận này và cho rằng khi các hoạt động hợp tác giữa các thương hiệu thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau ngày càng trở nên phổ biến, sự tương đồng về mặt thị giác giữa hai bên có thể khiến người tiêu dùng hiểu nhầm rằng Molly Tea và Louis Vuitton có mối quan hệ hợp tác chính thức, thỏa thuận cấp phép hoặc liên kết doanh nghiệp.
Hơn nữa, danh mục tài sản sở hữu trí tuệ của Molly Tea vốn đã gặp trở ngại từ trước. Năm 2024, Cục Quản lý Sở hữu trí tuệ Quốc gia Trung Quốc (CNIPA) từng từ chối các đơn đăng ký nhãn hiệu hình hoa của thương hiệu này và đưa hồ sơ vào diện xem xét do có khả năng xung đột với các nhãn hiệu đã được Louis Vuitton đăng ký trước.
Louis Vuitton đang bảo vệ điều gì?
Dù tâm điểm của vụ kiện lần này là một logo hình hoa, bản chất của tranh chấp lại phản ánh chiến lược bảo vệ thương hiệu (brand protection strategy) mà Louis Vuitton đã theo đuổi suốt nhiều năm. Trong đó, thay vì chỉ đăng ký bảo hộ cho toàn bộ họa tiết Toile Monogram, thương hiệu này đăng ký riêng từng thành phần cấu thành nên thiết kế, bao gồm biểu tượng chữ “LV” lồng vào nhau và các họa tiết hoa đặc trưng.

Louis Vuitton đã đăng ký riêng từng thành phần cấu thành nên thiết kế, bao gồm biểu tượng chữ “LV” lồng vào nhau và các họa tiết hoa đặc trưng.
Nguồn: The Fashion Law
Những yếu tố này, sau hàng chục năm xuất hiện nhất quán trên túi xách, quần áo, vali, cửa hàng và các chiến dịch truyền thông, đã trở thành những “tín hiệu nhận diện” (visual cues) trong tâm trí người tiêu dùng. Đó là lý do Louis Vuitton đăng ký bảo hộ từng “tín hiệu”.
Nhờ đó, Louis Vuitton hoàn toàn có cơ sở pháp lý để khởi kiện khi từng yếu tố riêng lẻ trong hệ thống nhận diện bị sử dụng trái phép. Việc đăng ký bảo hộ ở nhiều cấp độ như vậy giúp thương hiệu có thể đưa ra nhiều cáo buộc khác nhau, từ xâm phạm nhãn hiệu, làm giả cho đến làm suy giảm giá trị thương hiệu (trademark dilution).
Điểm cốt lõi của chiến lược này nằm ở cách Louis Vuitton nhìn nhận quá trình người tiêu dùng nhận diện thương hiệu. Thông thường, người ta nhìn Toile Monogram của Louis Vuitton như một họa tiết hoàn chỉnh. Tức là khi nhìn một chiếc túi LV, người ta thấy toàn bộ sự kết hợp giữa chữ LV, các bông hoa, các họa tiết hình thoi và cách chúng được sắp xếp trên nền vải.
Nếu nhìn theo cách này, chỉ khi ai đó sao chép gần như toàn bộ Monogram thì mới có cảm giác đang bắt chước Louis Vuitton. Nhưng thương hiệu lại nhìn theo một cách khác. Với họ, điều khiến người tiêu dùng nghĩ ngay đến Louis Vuitton không nhất thiết là toàn bộ hoạ tiết Monogram mà chỉ cần một yếu tố trong đó cũng đã đủ gợi nhắc đến thương hiệu.
Có thể nói, điều Louis Vuitton đang bảo vệ không đơn thuần là một họa tiết hoa. Điều họ muốn bảo vệ là địa vị, tính độc quyền và biểu tượng mà bông hoa ấy mang lại – một tài sản tạo nên giá trị lâu dài.

Louis Vuitton đang bảo vệ địa vị, tính độc quyền và biểu tượng mà bông hoa ấy mang lại – một tài sản tạo nên giá trị lâu dài.
Nguồn: Louis Vuitton
Chấp nhận đánh đổi bằng dư luận
Chiến thắng trước toà của Louis Vuitton không đồng nghĩa chiến thắng trước công chúng.
Tại Trung Quốc, nơi tâm lý ủng hộ thương hiệu nội địa ngày càng mạnh và các thương hiệu nước ngoài thường trở thành tâm điểm của những cuộc tranh luận trên mạng xã hội, làn sóng chỉ trích càng lan rộng. Trên Weibo, không ít người xem Louis Vuitton như một “gã khổng lồ” đang gây sức ép lên một doanh nghiệp địa phương. Thay vì chỉ bàn luận Molly Tea có vi phạm hay không, nhiều người lại chuyển sang đặt câu hỏi liệu một thương hiệu có nên sở hữu độc quyền những mô-típ vốn phổ biến trong nghệ thuật và thiết kế hay không.
Ở chiều ngược lại, Molly Tea lại vô tình nhận được mức độ hiện diện mà nhiều thương hiệu phải bỏ ra rất nhiều ngân sách truyền thông mới có được. Thương hiệu được đặt vào vai “kẻ yếu thế” đối đầu với một tập đoàn xa xỉ toàn cầu, khiến không ít người tiêu dùng tuyên bố sẽ mua hàng để thể hiện sự ủng hộ.

Molly Tea vô tình nhận được mức độ hiện diện mà nhiều thương hiệu phải bỏ ra rất nhiều ngân sách truyền thông mới có được.
Nguồn: Time Out
Dẫu vậy, đây có lẽ là sự đánh đổi mà Louis Vuitton chấp nhận. Một khi xác định tính độc quyền của các hoạ tiết là tài sản quan trọng cần được bảo vệ, những vụ kiện như với Molly Tea gần như trở thành kết quả tất yếu dù dư luận phản hồi ra sao.
Với một thương hiệu xa xỉ như Louis Vuitton, sức mạnh thương hiệu được xây dựng trên sự khan hiếm (rarity) và tính độc quyền (exclusivity) (theo The Luxury Strategy, Jean-Noël Kapferer & Vincent Bastien). Chính khả năng duy trì cảm nhận độc quyền giúp các thương hiệu xa xỉ bảo vệ vị thế biểu tượng cũng như khả năng định giá cao trên thị trường. Nếu những yếu tố nhận diện đặc trưng dần trở nên phổ biến hoặc xuất hiện tràn lan ở nhiều thương hiệu khác, giá trị mà chúng mang lại sẽ suy giảm theo.
Vì vậy, nếu không thực thi quyền nhãn hiệu một cách quyết liệt, ngày càng nhiều doanh nghiệp có thể sử dụng những "tín hiệu nhận diện" tương đồng. Theo thời gian, những yếu tố từng gợi nhắc ngay đến Louis Vuitton sẽ dần mất đi khả năng liên tưởng độc quyền. Điều này dẫn đến nguy cơ làm xói mòn chính nền tảng tạo nên giá trị thương hiệu. Và đó mới là điều đáng quan tâm hơn cả.
Bởi vậy, mỗi vụ kiện không chỉ nhằm xử lý một trường hợp cụ thể mà còn gửi đi thông điệp rõ ràng đến toàn thị trường rằng Louis Vuitton sẽ bảo vệ đến cùng những tài sản nhận diện của mình. Ở góc độ chiến lược, đây cũng là một cơ chế răn đe. Nếu một vụ kiện thành công khiến nhiều doanh nghiệp khác cân nhắc trước khi sử dụng các yếu tố tương tự, chi phí theo đuổi vụ kiện hôm nay có thể giúp thương hiệu giảm đáng kể chi phí thực thi quyền trong tương lai.

Mỗi vụ kiện đã gửi đi thông điệp rõ ràng đến toàn thị trường, rằng Louis Vuitton sẽ bảo vệ đến cùng những tài sản nhận diện của mình.
Nguồn: Louis Vuitton
Có thể thấy, việc Louis Vuitton kiên quyết theo đuổi những vụ kiện như Molly Tea chính là nỗ lực duy trì tính độc quyền và vị thế cao cấp của mình. Những tranh cãi trên mạng xã hội hay những phản ứng trái chiều của dư luận, trong trường hợp này, có chăng chỉ là cái giá ngắn hạn mà Louis Vuitton chấp nhận đánh đổi để bảo vệ những “tín hiệu nhận diện” đã làm nên tên tuổi suốt trăm năm.