Quyển sách tôi yêu: Tư duy như một kẻ lập dị

Giải quyết vấn đề tốt hơn trong kinh doanh luôn là một vấn đề mang tính chiến lược để tìm ra con đường sinh tồn và phát triển của mỗi doanh nghiệp.

Cũng như nhiều thành viên khác của cộng đồng doanh nhân, tôi nỗ lực rất nhiều để tìm giải pháp tốt hơn cho doanh nghiệp của mình. Trong một lần tình cờ đi hội sách, tôi bắt gặp cuốn sách Tư duy như một kẻ lập dị của nhà kinh tế học Steven D. Levitt và nhà báo Stephen J. Dubner.

Bìa sách Tư duy như một kẻ lập dị

Tư duy kinh tế vốn rất mơ hồ với tôi khi còn ngồi trên ghế giảng đường nhưng bỗng trở nên mới mẻ và hấp dẫn lạ thường khi lần giở từng trang sách Tư duy như một kẻ lập dị. Nó đã thay đổi cách tôi nhìn nhận về nhìn nhận vấn đề trong kinh doanh.

Tiến sĩ Levitt và nhà báo Dubner viết sách với mục tiêu lược bỏ khái niệm phức tạp và tập trung vào tính ứng dụng trong các tình huống thường ngày.

Không mô hình kinh tế rối rắm hoặc diễn giải phức tạp như sách giáo khoa, cuốn sách thực sự là rất hữu ích và gợi mở rất nhiều cho một doanh nhân như tôi.

Trong một chương sách, các tác giả kể lại câu chuyện của Takeru Kobayashi, cậu sinh viên người Nhật chiến thắng cuộc thi ăn bánh mì xúc xích với 50 bánh trong 12 phút. Thông tin này khiến tôi bị sốc. Nếu không nhờ Google xác thực, có lẽ thật khó tin một người tiêu thụ một lượng lớn thực phẩm như vậy trong khoảng thời gian chưa tới 15 phút mà không bị bội thực.

Liệu có phải kỹ thuật ăn uống, dạ dày to bất thường hoặc một sự gian lận nào đó đã giúp Takeru giành chiến thắng?

Câu trả lời là không. Trong quyển sách, các tác giả cho rằng cách Takeru đặt vấn đề mới là yếu tố then chốt. Thay vì đơn giản trả lời cho câu hỏi “Làm cách nào ăn được nhiều bánh mì xúc xích nhất?”, Takeru nhìn vào tầng sâu hơn và đặt lại câu hỏi “Làm cách nào để xúc xích và bánh mì trở nên dễ ăn hơn?”

Nhờ vậy, trong khi các thí sinh khác thi nhau nhét trọn ổ bánh mì vào miệng rồi dồn lực quai hàm nhai ngấu nghiến, cậu sinh viên 20 tuổi rút từng cây xúc xích ra ăn riêng rồi nhai bánh mì sau. Việc ăn riêng hai món giúp tốc độ gia tăng đáng kể mà không gây cảm giác quá ngấy hoặc căng bụng.

Trong việc điều hành chuỗi homestay, tôi cũng nhận ra sức mạnh của việc nhìn nhận và điều chỉnh cách đặt vấn đề. Thay vì cứ mãi lặp đi lặp lại suy nghĩ làm sao để có nhiều khách hơn, tôi xoay trọng tâm vào chính nhu cầu của khách hàng với câu hỏi “Tại sao khách hàng muốn chọn homestay của tôi thay vì người khác?”, “Điều gì khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn khi sử dụng dịch vụ của tôi?”.

Cách đặt câu hỏi như vậy đã hé mở những tầng nấc sâu xa hơn của vấn đề và hướng đến các giải pháp đặt khách hàng làm trung tâm.

Câu chuyện giải quyết vấn đề không mới, nhưng các tác giả của Tư duy như một kẻ lập dị đã truyền tải thông điệp một cách lý thú và thực tiễn. Bằng cách tái khám phá và đặt lại câu hỏi mới, người doanh nhân bắt đầu khai phá tiềm năng mà họ chưa từng biết đến.

Quyển sách này không chỉ dừng lại ở việc tư duy về giải quyết vấn đề mà còn bàn về hành vi của con người, cách để thuyết phục một người khó tính hoặc lúc nào cần phải học cách buông bỏ. Bằng nhãn quan kinh tế học hài hước, tôi tin rằng quyển sách sẽ hữu ích cho bất cứ ai muốn nhìn thế giới qua một lăng kính mới mẻ.