Quyển sách tôi yêu: Tĩnh Lặng (Silence)

Một giọng nói trong tôi càu nhàu:
- Ôi trời ạ! Cuối cùng cô cũng chịu bắt đầu ngồi xuống viết, sát nút lắm rồi đấy nhé cô nương.
Tôi đáp lại:
- Ờ, tui biết mừ, trì hoãn là nghề của tui rồi!
Giọng nói khác xen ngang, chệch hẳn sang một câu chuyện khác:
- Thế còn mấy đứa bạn? Tụi nó mỗi thằng một nơi, bà ngồi đây một mình, không buồn à?
- Tất nhiên là buồn chớ, nhưng nỗi buồn giờ hong nặng nề như trước đây nữa. Tui đang có mặt cho nó đây.
MỞ mắt, nhắm MẮT…trong tâm trí tôi vang lên đủ thứ loại âm thanh. Bạn vừa chứng kiến một cuộc “đối thoại tự thân” mini xảy ra trong tâm trí của một cô bé sắp hoàn tất 12 năm đèn sách. Đó là đài NST (Non-Stop Thinking) kênh phát sóng vô vàn suy nghĩ liên tục không ngừng cuộn trào trong tâm trí tôi.
Và hàng trăm, hàng nghìn câu chữ khác dội lên, inh-ỏi-vô-cùng. Luồng suy tưởng ấy lặp đi lặp lại, vật-vờ như tia điện lóe sáng chạy thật nhanh qua sợi dây đang cắm sạc. Đó là các bó nơ-ron thần kinh chằng chịt, kết chặt trong bộ óc tôi. Khi rút chấu sạc ra khỏi ổ điện, dòng điện tắt ngay. Nhưng còn ý tưởng, tâm tư tôi thì sao nhỉ? Có công tắc nào để tạm ngắt chúng đi không? Hay ta phải để mặc chúng chảy tràn như ngọn thác xoáy? Và liệu im lặng có là khoảng trống rỗng vô định?
Lắng lại, ngồi nghe, xem những phút “phát sóng” ấy, tôi thấy mình cần có một khoảng tĩnh: ở mình-ên. Điều này không đồng nghĩa với cô độc. “Độc cư” hay “hải đảo tự thân” không phải biệt lập khỏi cuộc đời, mà là biết có mặt trọn vẹn trong từng giây phút. Và đó cũng chính là điều tôi tìm thấy trong Tĩnh Lặng (Silence) của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Quyển sách dạy tôi cách lắng nghe, thấu hiểu và sắp xếp lại “đài NST” đang phát trong tâm trí mình.
Trong Tĩnh Lặng (Silence), thiền sư chia sẻ 7 chương sách như 7 cánh cửa chậm rãi dìu dắt ta trở về với chính mình. Mở bài tôi đã sử dụng một số thuật ngữ của chương 2 và chương 7, cả hai có lẽ đã chạm đúng phần cốt lõi, “gãi đúng chỗ ngứa” nhất: tiếng gọi tự thân chỉ cất lên khi ta biết dừng lại và lắng nghe trong thinh lặng. Im lặng không còn là khoảng trống vô định, đáng sợ như hồi độ cấp 2. Dường như nó trở thành chiếc gương soi, giúp tôi thấy rõ hơn nỗi buồn, niềm vui và cả những mong muốn sâu thẳm bên trong. Xuyên suốt quá trình đọc, tôi còn đặc biệt tâm đắc với chương 5 – Sức mạnh của tĩnh lặng. Tôi ấn tượng sâu sắc trước câu chuyện chàng lính Pháp 21 tuổi, trong những phút ngồi yên tựa chùa Báo Quốc, đã tìm thấy sự chuyển hoá, thiết lập truyền thông tự thân và mang nó theo cùng vào những cuộc chiến tranh đầy hỗn loạn. Khoảnh khắc ấy thật đẹp. Tôi nhận ra: để đi khỏi đám hỗn độn, ta không cần phải cố đi nhanh hơn hay gồng mình chống lại với mọi âm thanh ồn ào. Đôi khi, chỉ cần một khoảng tĩnh đủ lâu để quán chiếu thật sâu những xáo trộn.
Vì thế, Tĩnh Lặng (Silence) không chỉ là một quyển sách, mà là một “người bạn đồng hành” - nhắc nhở tôi rằng giữa dòng đời luôn biến chuyển, công việc, học hành hay cả những lần loay hoay với chính mình, tôi vẫn luôn có một hải đảo bình yên để trở về. Chính là hơi thở và sự có mặt trong hiện tại.