Quyển sách tôi yêu_Hiilee 6PR Văn hoá toàn vẹn - Hạnh phúc vẹn toàn

Gần một năm để "sống" cùng một cuốn sách, và đây là những gì mình tìm thấy

Mình muốn bắt đầu câu chuyện về cuốn sách này bằng một lời thú nhận nhỏ: mình viết không để review sách mà để trải lòng những cảm xúc về một hành trình mà một cuốn sách đã đồng hành cùng mình đi qua một năm được coi là nhiều biến động trong cả sự nghiệp lẫn cuộc sống của mình. Và biết đâu đấy trong các bạn, những ai đọc được những dòng này, cũng đang cảm thấy hoặc đã từng cảm thấy lạc lõng, cũng khao khát được là chính mình, được sống một cuộc đời tràn đầy tự tin và được yêu thương như mình từng tìm kiếm. Và ai mà biết được, cuốn sách Hiilee 6PR cũng có thể là người bạn đồng hành với bạn, như nó đã từng với mình ha.

Mời bạn nhìn ngắm bông hoa này một chút.

Self Hiil - Hạnh phúc vẹn toàn

Uh, ban đầu mình cũng chỉ dừng ở việc hiểu nghĩa tiếng Việt của nó thôi, rồi thấy hay hay… vậy thôi đó. Để chút nữa mình kể chi tiết cho bạn về ý nghĩa của nó sau ha.

Sau đây là những điều đọng lại nhiều nhất trong mình:

🧘‍♀️ Là cảm giác "TẬN HƯỞNG" thật sự

Trước giờ mình đã ngộ nhận rằng mình đã biết tận hưởng những điều may mắn mình có được, tận hưởng những điều kiện mình cho là hạnh phúc, vui vẻ nhưng thực tế thì "chỉ số" TẬN HƯỞNG của mình cách đây 1 năm thấp tệ.

Tận hưởng thật sự không chỉ là cảm giác thả lỏng trên võng, nhìn biển xanh, mây trắng, mân mê trái dừa tươi ngọt lịm mà nó là khi mình nhìn và cảm nhận bên trong mình, thấy một sự vui thích, thỏa mãn lạ kỳ, thấy mình đẹp, hay ho và đáng trân quý đến nhường nào, rồi không vì một điều kiện nào đặt ra cho bản thân, không một điểm nào bị phán xét là không xứng đáng. Mình vuốt ve và biết tự hào về những nét đẹp, phẩm chất mình đang có. Và kỳ lạ thay, mình cũng học cách ôm ấp những sai lầm trong quá khứ, những vết thương lòng, những nỗi sợ chưa dám đối mặt. Giờ đây, mình đã bớt khó chịu với chính mình hơn (dù thi thoảng vẫn kêu ca về… chiếc bụng mỡ của mình, và vẫn đang tập yêu nó mỗi ngày!).

Với mình, TẬN HƯỞNG chính là dũng cảm đối mặt với những ảo tưởng (tưởng tượng mà nghĩ là thật) về chính bản thân mình, về một hình mẫu nào đó về “con nhà người ta”, về hạnh phúc, sẵn sàng buông bỏ chúng và tận hưởng hành trình "thay da" đầy mới mẻ ấy.

🦋 Là cảm giác được MỞ MAN và CHUYẾN HOÁ.

Chính xác khi mình nhắc đến từ này, hay hình dung của mình lúc này là hình ảnh mình như một con tằm con lột xác và đang nhú những bộ phận xinh tươi của một nàng bướm xinh đẹp. Mình thấy mình thay đổi, một cách hạnh phúc dù năm vừa qua là năm mình đi qua tất thẩy những cung bậc cảm xúc đau đến tận cùng nhất (từ trước đến giờ) và trải rộng ở nhiều khía cạnh nhất của cuộc sống của mình.

Từ vài năm trước mình nhận ra, nơi nào cho mình sự "học" nơi đó cho mình sự lớn lên & phát triển thì mình sẽ còn gắn bó và cống hiến với nơi đó, lúc mình rời tổ chức đó là lúc mình biết mong muốn đó của mình chưa được thoả mãn. Mình tìm đến nơi khác, và sự học của mình không dừng lại ở việc thụ hưởng việc truyền dạy từ người khác, hay góp nhặt điều mới nào đó mà trong một hình thái là vượt qua thử thách, đập đi xây lại, kiến tạo những tư duy mới, cách làm mới phù hợp với những con người đồng hành mới. Và một điều may mắn là sự học và chuyển hoá đó của mình không phải là 100% trở thành một con người khác, mà nó vẫn giữ trong mình bản sắc của cá nhân mình, vẫn có niềm tin về những giá trị mà mình cho đó là điều tốt đẹp trong bất kỳ một tổ chức nào.

Mình thấy sự học không chỉ là learn mà là quá trình Learn - Unlearn - Relearn cứ thế tiếp tục, mình thấy cái tôi cá nhân, sự bảo thủ, niềm kiêu hãnh mình đã đạt được một cấp độ học tập nào đó được bồi đắp trong quá trình learning, và vì mình đã chuyển hoá lên một con bướm nên những tính chất cũ không phù hợp nữa mình, mình buộc phải buông bỏ những cái cũ đã không còn hợp thời (thời ở đây là thực tế, không phải là xu hướng hen) để mình chuyển hoá thành một version mới hơn. Và điều gì ngăn mình trở thành một con bướm AI cơ chứ? không giới hạn mình với 2 đôi cánh, mình muốn được bay xa hơn, được sự và thú vị hơn nên mình sẽ tiếp tục chuyển hoá để có thể thêm cánh, thay đổi màu cánh bất kỳ lúc nào mình muốn, bay nhảy với mọi vũ điệu mình chọn, và mình hút mật ở bất cứ nơi đâu dù xa xôi, với hiệu suất cao nhất. Mình là bản thể tự do của chính mình, không phải nhất thiết trong một trường học, hay tổ chức, mình tự học trong bất kỳ nơi nào, với bất kỳ người thầy nào. Đó là lý do dạo gần đây mình hay gặp gỡ nhiều hơn trong tâm thế của người đi học bởi khi đó mình thấy mình được soi mình, mình thấy rõ mình đã làm tốt điều gì, có điều gì còn chưa tốt … Mình thấy vui với sự học của mình vô cùng, và hào hứng với hành trình sắp tới, nơi mà có nhiều điều chắc chắn mình chưa biết, thật thú vị đúng không?

💦💦Mình cảm nhận được THUYẾT PHỤC về sự TÔN TRỌNG SỰ THẬT.

Trong cuốn sách có nhắc đến Văn hoá là chiến lược (chương 4 - Văn hoá là Chiến lược), là định hướng về cách một doanh nghiệp vận hành để xử lý các vấn đề của doanh nghiệp, là sự đồng thuận chung, một lòng của toàn thể các thành viên mang đậm bản sắc doanh nghiệp đó. Hay chính xác là chuyển hoá những điều đẹp đẽ trong tập thể. "Cái đẹp" của người này có chắc là đẹp trong mắt người kia, việc làm cho nhân viên hiểu về cái đẹp đó đơn giản hơn việc chỉ ra cho người lãnh đạo thấy cái mà họ cho là đẹp lại không hẳn đẹp mấy. Mỗi lãnh đạo đều muốn xây dựng "cái đẹp" theo ý mình. Vậy nên việc mình ở vị trí không phải là lãnh đạo cao nhất, muốn tham gia một cách mạnh mẽ, và nghĩ mình có thể thay đổi văn hoá hiện hữu của một tổ chức chính là ảo tưởng. (* lúc này mình đang đóng vai trò quản lý kiêm phụ trách build team).

Nói vậy, nếu mình muốn xây dựng bản sắc lý tưởng cho doanh nghiệp mình cần phải thành lập công ty riêng? Đó là điều lý tưởng, tuyệt vời khi thực tế hoàn toàn tạo điều kiện phù hợp cho điều đó. Mình nhận ra, khi nhìn ra ảo tưởng, cũng là lúc song song mình nhìn thẳng vào sự thật, để làm được lý tưởng mình mong muốn thì mình cần làm gì? Có phải chỉ có 1 cách thành lập doanh nghiệp, cố hữu với mục tiêu Buộc mình phải thay đổi (Lỗ mọt 1. Dấu hiệu thất bại trong triển khai 6PR) thay vào đó mình bắt đầu với công thức giản đơn của

Phát triển Văn hoá Toàn vẹn = Bản sắc lý tưởng + Chuyển hoá đều đặn + Lãnh đạo toàn vẹn.

Mình bắt đầu với Lãnh đạo toàn vẹn trước. Trong vai trò Lãnh đạo mình có thể bắt tay làm những thứ liên quan đến vùng mình có thể ảnh hưởng và thực hiện được.

Trong hành trình chuyển hoá để trở thành Lãnh đạo toàn vẹn, mình nhìn thấy bản thân chuyển hoá với tinh thần

  • "Không ngừng phát triển tính toàn vẹn của bản thân" (Chương 7 - Lãnh đạo toàn vẹn) không chỉ không ngừng khám phá và áp dụng mô hình HIILEE 6PR vào bản thân và công việc, mình đặt mình trong ý thức "Tôn trọng thực tế”: tôn trọng giá trị con người mình, tôn trọng cảm xúc của mình, tôn trọng nhu cầu của mình và mình xứng đáng được thoả mãn nhu cầu đó, không ngại nhìn vào để xem mình đang có ảo tưởng gì, thanh lọc ngay hoặc tìm cách trao đổi với cách đồng môn để giúp mình tìm ra ảo tưởng đó và nỗ lực tìm kiếm những điều giúp mình cải thiện kết quả.
  • Mình "Thu hút và mời gọi sự tham gia của những người sẵn sàng chuyển hoá để toàn vẹn hơn" bằng cách chia sẻ Hiilee core cho càng nhiều đồng nghiệp cùng ngành của mình, bạn bè mình, em út của mình để bản thân được nhắc đi nhắc lại những nền tảng cốt lõi của sự phát triển vẹn toàn là tôn trọng thực tế, chú tâm thanh lọc ảo tưởng, để dẫn dắt mình vào trạng thái chú tâm thường xuyên hơn và khi đó mình có được hiệu quả cao hơn trong những việc mình làm. Và với những người tham gia, họ cũng tự tin hơn trên hành trình tìm kiếm điều mà họ mong muốn có được, và biết đâu đó trong tương lai họ sẽ là một trong những thành viên tích cực trong tổ chức của mình.
  • Mình "Kiến tạo môi trường với sự sáng rõ về bản sắc, mục tiêu và cách thức hoạt động nuôi dưỡng tính toàn vẹn" nếu gọi môi trường là một workplace cũng đúng, với mình đôi lúc là quán cafe, là không gian sau bữa ăn thân mật kết thúc dự án, một buổi đi bộ dạo mát, mình còn có một môi trường trong không gian và thời gian của riêng mình và các bạn mình làm cùng là viết Tỏ lòng 3-2-1 sau mỗi dự án hoặc Kế hoạch 6R về một khía cạnh nào đó của HIILEE. Tuy đó chưa phải là đầy đủ và vẹn toàn về điều kiện, mình vẫn thấy vui vẻ về bước đầu với những action nhỏ với hiệu ứng mà mình tin là chỉ cần mình TẬN HƯỞNG sẽ đạt được trạng thái BỀN BỈ theo thời gian thì kết quả chắc chắn sẽ tốt đẹp.

Và cứ thế từ tâm thế TẬN HƯỞNG CHÍNH MÌNH, mình lại tiếp tục với những Thói quen (Routine) hằng ngày mà không ngừng làm cho bông hoa Hiilee thêm nở rộ.

Hành trình với Hiilee 6PR của mình chưa bao giờ là kết thúc. Mình vẫn đang trên đà "Raise the Bar" - không có giới hạn nào cho hạnh phúc vẹn toàn. Điều mình mong muốn nhất bây giờ là duy trì sự chuyển hóa này đều đặn mỗi ngày, để được ngắm nhìn và tận hưởng phiên bản hạnh phúc hơn của chính mình, và lan tỏa năng lượng ấy đến những người xung quanh. Nếu được vậy, đời còn gì bằng?

*HIILEE 6PR - Văn hoá vẹn toàn được tác giả công thức hoá bởi:

  • Health - Sức khoẻ
  • Ideal - Lý tưởng
  • Integrity - Vẹn toàn
  • Learning - Học hỏi
  • Empathy - Thấu cảm
  • Enjoyment - Tận hưởng

cấu thành bởi = Năng lực hạnh phúc vẹn toàn 6P (Purpose, Prestige, Progress, Properity, Peristence, Predictability) x Chu trình chuyển hoá 6R (theo thứ tự Reflection, Raise the bar, Role model, Resource, Relation, Routine).