Marketer Hồ Bảo Thư
Hồ Bảo Thư

General Director @ VIETSO JSC

Cốt lõi của thương hiệu đó là khác biệt hoá và bản sắc độc nhất!

Gần đây, tôi có đọc một bài ngắn của một tác giả nào đó đã viết " làm thế nào để khiến thương hiệu biết suy nghĩ?".

Đứng ở góc của mình, tôi nhìn thấy tác giả đã nhìn thấy (dù thể hiện chưa rõ ràng) cách AI có thể nói thay cho doanh nghiệp dựa trên độ phủ doanh nghiệp đủ rộng trên các nền tảng khi đủ - AI tổng hợp, cấu trúc và trả lại phản hồi khi người dùng tìm kiếm về thương hiệu.

Đây là khoảng sương mù tác giả vừa nhận ra nhưng chưa có cấu trúc rõ để diễn tả lại điều mình nói. Nhưng trên nền tảng học thuật, có thể hình dung tác giả đang nói về nhận thức dưới dạng nhận diện (và cần thêm cấu trúc để mô tả rõ ràng hơn - nhận diện rồi thì cách viết thế nào để thương hiệu như biết suy nghĩ).

Nhận diện và nhận thức là hai công việc khác nhau vì nhận diện mang tính chủ quan trọng việc thương hiệu sẽ tải vào các thông tin của mình trên nhiều kênh mang tính chủ động. Giống như bạn nói "Tôi là A" - người nghe (AI) hiểu bạn là A. Sau đó, bạn sẽ tiếp tục giới thiệu thêm đặc tính của mình " Tôi với các đặc tính như sau". Lúc này người nghe và hiểu bạn (AI) cũng biết với các đặc tính bạn kể. Vậy khi nào Ai có thể nhận diện được bạn? không phải bạn nói nhiều bao nhiêu mà bạn nói sâu bao nhiêu. Lúc này dữ liệu không còn là bạn nói cái gì mà là cách bạn nói - tôi gọi đây chính là pattern.

Trên thực tế, Thương hiệu có thể suy nghĩ thúc đẩy một cảm giác rằng bạn có thể khiến thương hiệu suy nghĩ thông qua training Ai. Nhưng điều này gặp một rào cản vì Ai được thiết kế để chuẩn hoá - tối ưu cho mục tiêu nhận diện chung và "thương hiệu nếu được suy nghĩ" lúc này không còn bản sắc.

Tôi sẽ không hướng dẫn cho bạn cách để thương hiệu suy nghĩ nhưng tôi sẽ chia sẻ cùng bạn một phương pháp viết trong hệ Spiral của Vietso để giúp bạn hiểu hơn về việc làm sao để lại dấu vết thương hiệu thay vì làm cách nào để thương hiệu biết suy nghĩ và phải đối diện với rủi ro dài hạn cho thương hiệu đó là việc mất đi bản sắc.

Dưới đây là một kỹ thuật viết đặc biệt: Viết để nhận thức thương hiệu.

Thương hiệu doanh nghiệp là sự nâng cấp của văn hoá bản sắc cá nhân lên văn hoá bản sắc tổ chức — nơi nhiều con người cùng vận hành và cần những điểm tựa chung để đi theo một lộ trình đủ dài, đủ nhất quán để hình thành nên thương hiệu theo thời gian.

Chính vì vậy, khi đi vào truyền thông, thương hiệu không chỉ là một chiến dịch bán hàng, một lời tuyên bố hay một thông báo ngắn hạn. Đây cũng là điểm mà nhiều doanh nghiệp thường gặp phải: người dùng thấy quảng cáo rồi chuyển kênh, và sau một thời gian, các thương hiệu trở nên giống nhau trong cách xuất hiện, dù mỗi bên đều đang cố gắng nói về sự khác biệt của mình.

Trong khi đó, kỳ vọng đặt lên thương hiệu lại hoàn toàn ngược lại. Thương hiệu được yêu cầu phải khác biệt, phải trở thành một lựa chọn được nhớ đến, một điều được mong muốn, thậm chí là một phần gắn với mục tiêu tăng trưởng và ảnh hưởng dài hạn của doanh nghiệp.

Sự lệch giữa cách thương hiệu xuất hiện và cách thương hiệu được kỳ vọng tồn tại cho thấy một vấn đề không nằm ở việc doanh nghiệp “làm nhiều hay ít”, mà nằm ở cách ý nghĩa được hình thành trong nhận thức của người dùng. Thương hiệu không được xây dựng từ một lần truyền đạt hoàn chỉnh, mà từ sự lặp lại của nhiều điểm chạm, nơi mỗi lần xuất hiện đều góp thêm một lớp hiểu biết vào cách khách hàng nhận diện.

Và khi ý nghĩa được hình thành theo cách đó, việc viết — hay rộng hơn là cách nội dung được cấu trúc — không còn là công cụ để truyền đạt thông tin, mà trở thành một phần trong cơ chế hình thành nhận thức thương hiệu.

Trong thực tế, cách thương hiệu lựa chọn phương pháp viết thường gắn trực tiếp với nhu cầu hiển thị tại từng thời điểm. Khi cần kích hoạt hành động, thương hiệu chọn copywriting; khi xuất hiện trong các diễn đàn hoặc sự kiện, thương hiệu hiện diện dưới dạng logo tài trợ; khi cần xây dựng câu chuyện ý nghĩa, storytelling được sử dụng như một cách để tạo kết nối cảm xúc.

Mỗi lựa chọn đều phù hợp trong một bối cảnh nhất định, nhưng khi đặt cạnh nhau trong một hành trình dài, chúng lại vận hành như những mảnh rời rạc — nơi mỗi điểm chạm phục vụ một mục tiêu riêng, hơn là cùng góp phần vào một cách hiểu thống nhất về thương hiệu.

Từ đây, một câu hỏi bắt đầu xuất hiện: liệu có một cách viết có thể đi xuyên suốt qua các hình thức đó, thay vì chỉ phù hợp với từng nhu cầu riêng lẻ?

Với Spiral, câu trả lời là có — và không dừng lại ở việc “bao phủ” các thể loại viết, mà nằm ở cách nó vận hành bên dưới.

Bản chất của viết theo Spiral không nằm ở hình thức thể hiện, mà ở việc thiết lập và duy trì một trục nhận thức xuyên suốt. Nội dung có thể thay đổi theo ngữ cảnh — khi cần hành động, khi cần hiện diện, khi cần kể chuyện — nhưng trục ý nghĩa được giữ lại.

Vì vậy, thay vì thiết kế từng nội dung để đạt một phản ứng cụ thể, Spiral vận hành theo một logic khác: mỗi lần xuất hiện là một lần lặp lại trục, và qua quá trình đó, người đọc dần nhận ra cách hiểu về thương hiệu theo một hướng nhất quán.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc Spiral không “định nghĩa thay” cách người dùng phải hiểu, mà tạo ra một điều kiện đủ rõ để cách hiểu đó có thể được hình thành và lặp lại theo thời gian.

Ngay khi bạn đang đọc bài viết này, bản thân nội dung không chỉ đơn thuần là giải thích một phương pháp viết, mà đồng thời cũng là cách Vietso xuất hiện. Điều Vietso muốn thể hiện không nằm ở việc lặp lại những gì đã được nói về thương hiệu, mà ở cách đào sâu vào cách thương hiệu vận hành ở tầng cấu trúc.

Vì vậy, thay vì đưa ra những định nghĩa quen thuộc, nội dung thường đi vào nguyên lý — nơi các khái niệm được nhìn lại từ cách chúng thực sự hoạt động.

Điều này tạo ra một cảm giác khá đặc trưng khi tiếp cận: những gì bạn đọc không hoàn toàn mới, nhưng cũng không còn giống với cách bạn từng hiểu trước đó. Có những điểm quen, vì bạn đã từng tiếp xúc với các khái niệm này; nhưng cũng có những điểm lạ, vì cách tiếp cận đi sâu hơn vào bản chất.

Chính sự đan xen này khiến trải nghiệm đọc không dừng lại ở một lần. Nhiều nội dung cần được đọc lại, cần thêm quan sát hoặc thời gian để liên kết lại các lớp ý nghĩa. Và qua quá trình đó, một cách hiểu dần được hình thành.

Đến cuối cùng, điều được giữ lại không phải là một câu định nghĩa cụ thể, mà là một cảm nhận đủ rõ để nhận diện: Vietso đi vào chiều sâu.

Vì vậy, khi nhìn lại toàn bộ vấn đề, có thể thấy điểm mấu chốt không nằm ở việc thương hiệu cần xuất hiện nhiều hơn, mà nằm ở cách ý nghĩa được giữ lại qua từng lần xuất hiện.

Thương hiệu thường được nhìn bằng độ rộng và độ lan — mức độ phủ, tần suất, khả năng xuất hiện trước công chúng. Trong khi đó, văn hoá doanh nghiệp lại thường chỉ tồn tại trong một phạm vi hẹp, xoay quanh nội bộ hoặc một nhóm khách hàng nhất định.

Sự tách biệt này khiến việc phát triển giá trị thương hiệu trong cộng đồng bị giới hạn. Và trong bối cảnh đó, lợi thế dễ dàng nghiêng về phía những doanh nghiệp có đủ nguồn lực để duy trì độ phủ và tần suất liên tục.

Tuy nhiên, nếu thương hiệu được hình thành từ cách nhận thức được lặp lại theo cùng một trục, thì vấn đề không còn nằm ở việc xuất hiện bao nhiêu lần, mà ở việc mỗi lần xuất hiện có đang giữ được cùng một ý nghĩa hay không.

Ở đây, bản chất của phương pháp Spiral không nằm ở việc thay đổi cách thể hiện, mà ở việc thiết lập trục nhận thức ngay từ đầu. Khi trục này đủ rõ, thương hiệu có thể lựa chọn nhiều hình thức khác nhau — từ copywriting, storytelling đến các hoạt động truyền thông khác — nhưng vẫn giữ được sự nhất quán trong cách được hiểu.

Điều này đặc biệt quan trọng khi thương hiệu cần xác lập một định vị rõ ràng theo hướng dài hạn. Bởi khi trục đã được dựng, mỗi nội dung không còn là một nỗ lực riêng lẻ, mà trở thành một phần trong quá trình kể chuyện liên tục — nơi mọi điểm chạm đều tích luỹ về cùng một ý nghĩa.

Và khi điều đó được duy trì đủ lâu, thương hiệu không còn phụ thuộc hoàn toàn vào độ phủ, mà bắt đầu hình thành một vị trí rõ ràng trong nhận thức của cộng đồng.

Suy nghĩ của mình phản ánh con người mình. Tương tự như thương hiệu, cách thương hiệu vận hành cũng phản ánh bản sắc của chính thương hiệu đó.

Chính vì vậy, ngày nay khi AI hỗ trợ ngày càng tốt cho việc viết lách, phản hồi và kết nối dữ liệu. Điều đó, chúng ta cần một câu hỏi để suy ngẫm lâu hơn:

Khi thương hiệu đang sử dụng AI để hỗ trợ trong việc nhằm diễn đạt bản sắc của mình, hay đang tự nguyện để hệ thống định hình ngược lại cách thương hiệu xuất hiện?

Hãy hình dung, khi mọi thương hiệu đều viết giống nhau - phản hồi giống nhau - tối ưu theo cùng một pattern. Điều đầu tiên liệu chúng ta sẽ nhận diện có phải là thương hiệu không hay chính là dấu vết của chính hệ thống đã được tạo ra?